Địa Tạng Vương Bồ Tát

diatangbotat1_resize

Ngày 29-7

LỄ VÍA ĐỨC ĐỊA TẠNG VƯƠNG BỒ TÁT

Nâng chén cơm cúng dường cha mẹ là một cử chỉ đẹp, khắp cõi người ngợi khen. Ai cung kính phụng thờ cha mẹ sẽ sanh về cõi trời. Đức Thích Ca thành Phật về Ca Tỳ La độ cho phụ vương. Rồi lên Đao Lợi thiên cung vì mẫu hậu nói kinh Địa Tạng. Phật tử nhớ ơn cha mẹ, noi gương đức Bổn Sư, khuyên cha mẹ tụng kinh Địa Tạng. Nếu cha mẹ đã quá vãng thì vì cha mẹ tụng kinh Địa Tạng.

ĐỊA: Đất, là nơi phát sanh, nuôi dưỡng, gánh vác muôn loài.

Trong kinh Phật bảo Văn Thù: “Ông quan sát hết thảy chư Phật, Bồ-tát, Thanh-văn, các chúng trời, rồng, quỷ thần trong hội này, có biết số lượng là bao nhiêu không?”.

– Bạch đức Thế Tôn, con tận dùng thần lực trong ngàn kiếp cũng không thể lường tính được.

– Số lượng đó toàn do Bồ-tát Địa Tạng từ lâu xa tới nay đã hóa độ, đương hóa độ; đã tác thành, đương tác thành.

Đối với tầm hiểu biết của loài người thì đất tượng trưng sự bền bỉ suốt thời gian, sự rộng lớn khắp không gian. Bồ-tát lấy chữ Địa làm tên để hình dung Pháp-thân Ngài thường trụ ở khắp mười phương. Từ nơi đây hằng sa tánh đức phát sanh. Từ nơi đây vô biên công hạnh lợi sanh. Cũng từ nơi đây an lập muôn loài trong thánh đạo.

Nghe chữ Địa, chúng ta tưởng ngay đến sức an nhẫn vô vàn, để chịu đựng bao nhiêu nghiệp chướng ương ngạnh đảo điên của muôn loài. Chúng ta tưởng ngay đến sức kiên lao nhẫn nại, kiếp này sang kiếp khác, nâng giấc dắt dìu từng con sâu con kiến đi dần về quả Phật. Thế cho nên ba đời Như Lai đồng tán ngưỡng, mười phương Bồ-tát cộng quy y. Thích Ca Mâu Ni Phật thỉnh Ngài cùng tất cả phân thân nhiều như hạt bụi lúa mè tre lau, về cung trời Đao Lợi, để Ma Gia phu nhân chiêm ngưỡng đảnh lễ. Ma Gia phu nhân từ đỉnh dục lạc của Ngọc hoàng Thượng đế, cần biết những thống khổ của lửa Vô-gián địa ngục để tự thức tỉnh. Bởi vì bánh xe luân hồi đâu có nể ai. Đại hội này đã thức tỉnh bất khả thuyết, bất khả thuyết thiên tử.

Kinh dạy: Tam thiên đại thiên thế giới có bao nhiêu bụi, mỗi bụi tính là một sông Hằng, mỗi hạt cát của những sông Hằng này tính là một kiếp. Đức Địa Tạng chứng quả Thập Địa đến nay, đã lâu xa gấp bội ngàn lần. Trải thời gian không thể nghĩ bàn ấy, cứ một thân hóa làm vạn ức thân, mỗi thân độ vạn ức người. Kinh nói: Ai nghe tên đức Địa Tạng, một lần khen ngợi cúng dường, cũng được 100 lần sanh ở cõi trời an vui, không đọa ác đạo nữa.

Như báu kim cang trong biển cả, có oai lực sanh ra các báu, không tăng, không giảm, không cùng tận, công đức của Bồ-tát cũng vậy.

TẠNG: Cái kho như kho vàng, kho lúa v.v…

Tâm chúng ta gọi là tạng thức vì nó chứa đủ thứ hạt giống thiện ác, nảy nở thành chánh báo y báo, 4 thánh 6 phàm. Tâm thức chúng ta còn có tên là Như Lai Tạng, vì tánh thể của kho là giác. Mai đây tu hành chuyển tất cả hạt giống trở về tánh Phật, tức là hoàn toàn thành Phật. Cái kho này rộng khắp mười phương, thường trụ suốt ba đời. Thái hư không kia ở trong tâm ta chỉ nhỏ như điểm mây chợt hợp chợt tan trong bầu trời, như mảnh phù âu chợt còn chợt mất trên biển cả. Huống chi các tinh tú nhiều như vi trần lửng lơ trong hư không. Tâm chúng ta bát ngát mênh mông không bờ bến. Đức Địa Tạng đã chứng được Tâm này, sống với Tâm này nên phát nguyện giác tỉnh cho tất cả chúng sanh đồng nhận được Tâm mình. Bởi vì Ngài thấy rõ tâm Phật và tâm chúng sanh đồng thể, không chút sai khác, nên quả quyết không để một chúng sanh nào ở lại đường mê.

Chân tánh hằng sa công đức nhưng chúng ta chẳng biết gì thì coi như của còn giấu kín trong kho. Đức Địa Tạng đã biết dùng nên ta người tiêu xài không tận, bởi vì kho vô tận nên báu lấy ra cũng vô tận.

Kinh dạy: Đời vị lai ai nghe danh hiệu Địa Tạng Bồ-tát mà chắp tay cung kính tán thán, sẽ thoát 30 kiếp tội khổ. Lại dạy: Tôi tớ nghèo hèn, biết đây là tội báo nghiệp xưa, mong cầu sám hối. Nếu chí tâm chiêm bái hình tượng Địa Tạng Bồ-tát, 7 ngày chuyên niệm đủ 10.000 danh hiệu Bồ-tát, thì ngàn vạn đời về sau, hằng sanh nhà tôn quý, không đọa ba đường ác.

Chúng ta thờ đức Địa Tạng, tay phải cầm gậy tích trượng, thân mặc cà sa, hiện tướng Tỳ-kheo. Nêu biểu chúng sanh đọa lạc chỉ do sát đạo dâm vọng, cảm các khổ quả trong luân hồi. Vậy thì ngoài con thuyền giới luật, lấy gì để cứu vớt?

Tay trái ngài cầm hạt minh châu nêu biểu trí tuệ, có thể tiêu hắc ám, phá vô minh. Địa ngục, ngã quỷ, bàng sanh, tam tai tám nạn cho đến vòng luân hồi từ vô thủy, dưới ánh sáng trí tuệ, chỉ là hoa đốm trong hư không.

Đầu đội mũ thất Phật (Tỳ Bà Thi Phật, Thi Khí Phật, Tỳ Xá Phù Phật, Câu Lưu Tôn Phật, Câu Na Hàm Mâu Ni Phật, Ca Diếp Phật, Thích Ca Văn Phật). Bảy đức Thế Tôn đại diện cho mười phương ba đời chư Phật. Tất cả tri kiến và hành sự của Địa Tạng Bồ-tát không rời pháp Tam Quy. Từ nguồn Tam-bảo chảy ra tất cả bổn nguyện bổn hạnh.

Bổn hạnh của ngài thì hằng hà sa nhưng đặc biệt người ta xưng tán 2 đức HIẾUNHÂN. Tiền thân ngài là một nữ Bà-la-môn, đã vì mẹ niệm danh hiệu đức Giác Hoa Định Tự Tại Vương Phật, một ngày một đêm nhất tâm không loạn. Do đây bà mẹ thoát địa ngục được sanh lên trời.

Lại một kiếp khác, ngài cũng làm nữ nhân, cũng vì mẹ niệm danh hiệu Thanh Tịnh Liên Hoa Mục Như Lai. Bà mẹ thoát địa ngục, được thân người nhưng phải làm con kẻ nô tỳ mà yểu thọ. Nữ nhân lại vì mẹ phát nguyện: Từ nay đời đời kiếp kiếp cứu vớt chúng sanh trong mười phương. Địa ngục ngã quỷ bàng sanh, những tội nhân này thành Phật cả rồi con mới thành Phật. Nhờ nguyện lực này bà mẹ được sanh về cõi Vô Ưu, hiện nay là Bồ-tát Giải Thoát.

Phật dạy: Này Tứ Thiên Vương! Bồ-tát Địa Tạng gặp kẻ sát sanh, dạy quả báo chết non. Gặp kẻ trộm cướp, dạy quả báo nghèo cùng khổ sở. Gặp kẻ hay gièm chê, dạy quả báo lưỡi rụt miệng lở. Gặp kẻ sân giận, dạy quả báo thân hình xấu xa tàn tật. Như vậy Bồ-tát Địa Tạng ở cõi Nam Diêm-phù-đề, vận dụng trăm ngàn vạn ức phương tiện để giáo hóa chúng sanh.

Đức Phật lại bảo Bồ-tát Quán Thế Âm: Trời người mệnh chung chiêm ngưỡng lễ bái hình tượng, nghe danh hiệu đức Địa Tạng, sẽ được chuyển tăng phước báo về cõi trời, không đọa ba đường ác. Nếu lại hương hoa cúng dường thì phước lợi vô biên. Sáu đạo chúng sanh được nghe danh hiệu đức Địa Tạng lọt vào tai lúc sắp chết, sẽ thoát ba đường ác. Người bệnh nặng hoặc mắt thấy, tai nghe, ý biết thân quyến vì mình tô vẽ hình tượng Bồ-tát Địa Tạng thì tội chướng tiêu trừ. Hoặc được sanh thiên, hoặc được khỏi bệnh. Những ai từ tâm rộng lớn muốn thoát ba cõi, muốn cứu độ chúng sanh, nếu lễ bái Thánh tượng, chuyên niệm hồng danh, sẽ sớm mãn nguyện, không bị chướng ngại. Những ai phát tâm cầu học kinh điển đại thừa nên nghiêm trì trai giới. Đặt một chén nước sạch trước tượng Bồ-tát một ngày một đêm, hướng về phương Nam trân trọng uống. Như thế 7 ngày hoặc 21 ngày sẽ được thông minh sáng suốt, hiểu nghĩa nhớ lâu. Ai có những sợ hãi, ai có những mong cầu, cứ lễ bái hình tượng, tụng bổn nguyện kinh, niệm danh hiệu ngài, sẽ được như ý.

Đem công đức ấy hồi hướng cho pháp giới thì quyết định siêu thoát sanh tử, sẽ thành Phật đạo.

Khi ấy Thế Tôn đưa cánh tay vàng xoa đỉnh đầu Bồ-tát Địa Tạng: Này Địa Tạng! Địa Tạng! Hãy nhớ hôm nay, tại cung trời Đao Lợi, Như Lai đem tất cả chúng sanh phó chúc cho ông, ông hãy giúp họ dần dần chứng đạo Vô-thượng.

Bồ-tát Địa Tạng chắp tay quỳ bạch: Cúi xin Thế Tôn chớ lo! Cúi xin Thế Tôn chớ lo! Chúng sanh nào đối với Phật Pháp có được một niệm cung kính, con sẽ tận tình hóa độ cho ra khỏi vòng sanh tử, rốt ráo không thoái lui đạo Vô-thượng Bồ-đề.

Xưng dương pháp hội Bồ-tát Địa Tạng:

Đao Lợi, Thế Tôn nói pháp mầu,
Địa Tạng công hạnh rất rộng sâu.
Thánh giáo mãi truyền lưu hậu thế,
Khắp độ nhân thiên thoát khổ đau.
Từ bi quảng đại diệu khôn lường,
Cứu khổ đường mê, Địa Tạng Vương.
Tích trượng rung vang khai địa ngục,
Minh châu soi sáng hết đau thương.
Hiện thân cứu tế u minh giới,
Pháp lực giương buồm Bát Nhã thuyền,
Tiếp dẫn quần sanh lên bờ giác,
Đường đường khắp phóng ngọc hào quang.

Địa ngục chưa không, thề chẳng thành Phật
Chúng sanh độ hết, mới chứng Bồ-đề.
Nam mô Đại bi Đại nguyện Đại hạnh Đại từ Bản tôn Địa Tạng Vương Bồ-tát.

(Trích trong Bốn Mùa Hoa Giác của Cố Sư trưởng Hải Triều Âm)

Chia sẻ lên Facebook :
Facebook

Leave a Reply