Nghệ Thuật Thiền

Chúng ta có khổ vì sinh lý như bệnh hoạn, đói khát. Nhưng nhiều hơn là những khổ về tâm lý. Phải trí tuệ Phật mới thấu đáo và cũng phải thuốc của Phật điều trị mới công hiệu. Ba chữ Phước Lộc Thọ là niềm ao ước của thế gian. Nhà quyền quý hỏi một danh Tăng: “Tôi không thể không ăn thịt cá vậy làm thế nào cho hợp với giáo lý Phật?”. Đáp: “Ăn thịt là lộc của ngài, không ăn thịt là phước của ngài.” Nghĩa là tùy ý ngài chọn: “Nếu sống để mà ăn thì hưởng lộc. Nếu cầu đạo đức thì tu phước”.

Một cụ già vào rừng kiếm củi. Một hôm bỗng thấy mùi thơm, ngẩng lên thì một trái đào đỏ hồng lắt lẻo trên cây, vừa tầm tay hái. Thần hiện ra bảo: “Đây là đào trường sanh, ăn vào sống mãi không chết. Ngươi hãy suy nghĩ kỹ rồi hãy ăn.” Ông già mừng quá, chẳng cần nghĩ ngợi, ăn hết trọn trái. Linh ứng tức khắc. Người ông thẳng lên. Da dẻ căng phẳng. Đôi mắt sáng tươi. Ông nay là một thanh niên lứa tuổi 20. Ông trở về sống với bà vợ lụ khụ ho khạc cả ngày. Con trai con gái, cháu nội cháu ngoại, tuy rất vui mừng thấy ông trẻ lại, nhưng yêu quý còn bỡ ngỡ huống chi kính nể. Ông lo chôn hết con này sang cháu khác, cúng hết đám giỗ này sang đám giỗ khác. Đến đám tang thằng chút chít đời thứ 9 thì ông chỉ còn một ước mơ: “Làm sao chết được cho rồi, sống lâu ngán quá.” Khi ấy ông mới hiểu trái đất là nhà mồ tập thể. Thân này dù trẻ dù già không phải là chìa khóa của hạnh phúc.

Chia sẻ lên Facebook :
Facebook

Leave a Reply